Văn tả chiếc đồng hồ báo thức của em

Bài làm

Trong căn phòng xinh xắn của em, có rất nhiều đồ vật như: bàn học, cái đèn bàn,…. nhưng em vẫn thích chiếc đồng hồ báo thức nhất.

Loading...

Chiếc đồng hồ nhựa hãng sonny này là món quà mẹ tặng em khi em tròn 9 tuổi. Nó chỉ to bằng một quả cam nhít nên việc di chuyển từ vị trí này sang vị trí khác  khá đơn giản. Đồng hồ mới đẹp làm sao! Ngày nào nó cũng diện trên mình một chiếc áo màu xanh ngọc vì nó nghĩ màu xanh là màu biểu tượng cho hòa bình. Phía trên đỉnh đồng hồ có chiếc tay cầm chắc chắn được mạ sắt nối liền hai chiếc chuông xinh xinh như hai cái ô đang mở. Đẹp nhất là mặt kính đồng hồ được làm từ nhựa cứng trong suốt giúp em có thể đứng xa bảy đến tám mét vẫn có thể nhìn được giờ. Dưới tấm kính chính là ngôi nhà của những con số từ 1 đến 12, bác kim giờ, chị kim phút và bé kim giây. Những con số từ 1 đến 12 khoác trên mình chiếc đen đứng dàn hàng theo vòng tròn. Bác kim giờ mập, chân ngắn bước chầm chậm, chắc chắn. Tiếp đó, chị kim phút có dáng người chuẩn nhất cũng chăm chỉ cẩn thận không khác anh cả của mình. Cuối cùng, bé kim giây tinh nghịch luôn chiến thắng trong các cuộc thi chạy, chẳng bao giờ kênh kiệu vừa chạy vừa trò chuyện với anh chị. Phía sau chiếc đồng hồ chứa hệ thống điều hành.  Khi đồng hồ hết pin em  mở nó ra,  để pin nằm lên giường làm việc. Nút chỉnh giờ nhỉnh hơn nút chuông hẹn giờ và báo thức một chút. Áp tai vào chiếc đồng hồ, em nghe thấy từng nhịp đập của nó. Sáng nào cũng vậy, cứ đến 6 giờ sáng chiếc đồng hồ lại: “Reeng, …reeng,…reeng – dạy đi bạn ơi!”. Nghe tiếng gọi thân thuộc em bừng tỉnh. Em luôn giữ gìn nó để chiếc đồng hồ này có thể theo em suốt đời.

Tuần nào cũng vậy em đều vệ sinh cho chiếc đồng hồ. Đã hai năm trôi qua, chiếc đồng hồ vẫn còn mới như ngày nào. Em yêu quý người bạn hữu ích này.

Loading...