Đề bài: Soạn bài Nhớ đồng của Tố Hữu

BÀI SOẠN

TIỂU DẪN

Nhớ Đồng được viết trong những ngày Tố Hữu bị giam ở nhà lao Thừa Phủ. Khi đó, thực dân Pháp quay lại đàn áp phong trào cách mạng ở Đông Dương.

– Bài thơ thuộc phần “Xiềng xích” của tập Từ ấy.

HƯỚNG DẪN ĐỌC THÊM

Câu 1.

Cảm hứng của nhà bài thơ được gợi lên bởi tiếng hò vọng vào nhà thù. Tiếng hò ấy có sức gợi cảm lớn với nhà thơ. Vì:

– Tiếng hò là thứ âm thanh quen thuộc nơi đồng quê.

– Tiếng hò gợi nhớ lại những hình ảnh về đồng quê thân thuộc, khiến cho nhà thơ nhớ đồng quê khôn xiết.

– Tâm hồn nhà thơ yêu quê hương tha thiết. Hơn nữa, trong hoàn cảnh này lại đang bị giam cầm, vì vậy ông khát khao được tự do, được trở về với cánh đồng quen thuộc của quê hương mình. Tiếng hò vô tình vọng vào tâm hồn ông, vào nỗi nhớ và tình yêu da diết của thi nhân.

Câu 2.

Những câu thơ được dùng làm điệp khúc cho bài thơ:

Gì sâu bằng những trưa thương nhớ

Hiu quạnh bên trong một tiếng hò.

– Điệp từ đâu

Hiệu quả nghệ thuật của những điệp khúc trên trong việc thể hiện nỗi nhớ của tác giả:

– Những điệp khúc trên mang âm hưởng buồn thương da diết, cất vang lên theo nỗi nhớ và cảm xúc dạt dào của tác giả.

– Điệp từ đâu liên tục được sử dụng đã nói lên nỗi trống vắng hiu quạnh và niềm khát khao lớn lao được tự do, được trở về với đồng quê, với quê hương của tác giả.

– Gợi lên sự mất mát đau thương vô bờ khi giặc Pháp đến.

Câu 3.

Niềm yêu quý thiết tha và nỗi nhwos da diết của nhà thơ đối với quê hương, đồng bào được diễn tả bằng:

Loading...

– Hình ảnh: ruồng tre, ô mạ xanh mơn mởn, nương khoai, xóm nhà tranh…, cùng với hình ảnh người nông dân lam lũ chịu thương chịu khó nhưng vẫn đầy hi vọng vào ngày mai tươi sáng. Những hình ảnh rất mộc mạc, đơn sơ và chân thật, mang đậm chất đồng quê.

– Từ ngữ: điệp từ đâu, những thán từ Chao ôi, Ôi… thể hiện niềm cảm xúc đang dâng trào trong lòng thi nhân. Đó là nỗi nhớ và tình yêu quê hương tha thiết, dạt dào.

– Giọng điệu: bùi ngùi, xót xa theo tâm trạng của nhà thơ.

Câu 4.

Niềm say mê lí tưởng, khát khao tự do và hành động của nhà thơ qua đoạn thơ:

Đâu những ngày xưa, tôi nhớ tôi

[…]

Ôi ruộng đồng quê thương nhớ ơi!

Tác giả nhớ lại chính bản thân mình khi chưa bị bắt giam. Nhất là trong những ngày mới được gặp lí tưởng Cách mạng, mới bước chân vào hàng ngũ của Đảng, khi mà Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ, Mặt trời chân lí chói qua tim. Tố Hữu lại dạt dào một tấm lòng yêu nước mãnh liệt.

Đồng thời ông cũng tin rằng sẽ có một ngày không xa mình được tự do. Khi ấy, ông sẽ tiếp tục đi theo lí tưởng cách mạng, tiếp tục chiến đấu để giành lại độc lập, tự do cho dân tộc.

Tiếng hò mỗi lúc một thiết tha, tình cảm trong ông mỗi lúc một trào dâng. Nhưng trước hiện thực nghiệt ngã, ông đang bị giam cầm. Vì vậy, tất cả những ước muốn và khát khao được hành động chỉ nằm lại trong trí óc.

Tôi thu tất cả trong thầm lặng

Như cánh chim buồn nhớ gió mây.

Câu 5.

Sự vận động tâm trạng của tác giả trong bài thơ:

– Từ tiếng hò vọng vào nhà tù, tâm hồn nhà thơ chợt bừng tỉnh và trào dâng bao nỗi nhớ niềm thương về đồng quê, về quê hương của mình.

– Những hình ảnh thân thuộc, những kỉ niệm mộc mạc, đơn sơ của đồng quê cứ thế hiện lên trong tâm trí nhà thơ.

– Ông nhớ và yêu quê hương da diết. Nhưng nhìn lại thực tế đang bị giam cầm, ông lại đau khổ và quạnh hiu.

Nhưng dù sao đi nữa, Tố Hữu vẫn luôn khát khao và nuôi hi vọng được tiếp tục chiến đấu chống lại kẻ thù, mang lại nền hòa bình độc lập cho dân tộc, cho quê hương.

Loading...

Từ khóa tìm kiếm:

  • tìm hiểu chung bài thơ nhớ đồng