Đề bài: Phát biểu cảm nghĩ về bài thơ Tiếng gà trưa

Bài làm:

Là một nhà thơ nữ Việt nam – Xuân Quỳnh được xem là “nữ thi sĩ” nổi tiếng với nhiều bài thơ được nhiều độc giả biết đến như: “Thuyền và Biển”, “Sóng”,… và không thể bỏ qua trong số những sáng tác của bà là bài thơ “Tiếng gà trưa” với từ ngữ, giọng điệu thơ nhẹ nhàng, sâu lắng, gần gũi với một tâm hồn của một người phụ nữ giàu tình yêu thương với gia đình. Bài thơ thể hiện tình cảm của những người lính bộ đội trên bước đường hành quân, tiếng gà cất lên như gợi lại những kỷ niệm về tuổi thơ của những nguời lính nói chung và bản thân tác giả nói riêng.

“Tiếng gà” là âm thanh quen thuộc, bình dị của người dân quê Việt Nam xưa nhưng trong bài thơ này thứ âm thành tưởng chừng như rất đỗi quên thuộc ấy lại đem lại cho anh lính bộ đội bao cảm xúc. Anh như vơi đi những nhọc nhằn trên con đường hành quân ra trận của mình vì những dòng hồi tưởng về một tuổi thơ đã xa xôi đang ùa về trong tâm trí, nó như tiếp thêm nguồn năng lượng, ý trí quyết tâm, nghị lực vượt qua bao gian lao, nhọc nhằn của con đường hành quân đáng giặc đầy gian khổ. Mở đầu bài thơ tác giả viết:

“Trên đường hàng quân xa

Dừng chân bên xóm nhỏ

Tiếng gà ai nhảy ổ:

“Cục… cục tác cục ta”

Nghe xao động nắng trưa

Nghe bàn chân đỡ mỏi

Nghe gọi về tuổi thơ”

Khổ thơ đầu tác giả như vẽ ra không gian của một làng quê Việt Nam xưa qua những hình ảnh quen thuộc, bình dị: “xóm nhỏ”, “tiếng gà”. Cả khổ thơ không hề có một dấu câu ngắt hay nghỉ nào cả cho thấy con đường hành quân xa của người chiến sĩ là không có lúc nào ngừng nghỉ cả cho dù thực tế đang “dừng chân” nhưng cũng chỉ là phút nghỉ ngơi tranh thủ lúc trời trưa đang “nắng”. Con đường hành quan của người chiến sĩ từ đó mà cũng kéo dài thêm, gian lao hơn, khó nhọc hơn đang chờ những người lính ở phía trước. Đoạn thơ cũng thể hiện âm thanh kéo dài của tiếng gà như đang vang vọng giữa buổi trưa hè oi ả, nóng bức như đang vang vọng xa hơn không có điểm dừng vậy. Vì thế khi người lính nghỉ lại “dừng chân” nghe được âm thanh “tiếng gà” ấy như được “gọi về tuổi thơ” xa xôi, “tiếng gà ai” là câu hỏi của người lính cho chính bản thân anh, anh chỉ nghe thấy tiếng gà đang vang vọng xung quanh nhưng không thể biết chính xác chỗ phát ra âm thanh ấy.

Xem thêm:  Em hãy bình luận ý nghĩa của câu tục ngữ: Tốt gỗ hơn tốt nước sơn

Bốn khổ thơ tiếp theo là quá khứ xa xôi của người lính được tái hiện với hình ảnh của người bà thân yêu:

Người lính hình dung lại quá khứ tuổi thơ của mình cũng có nuôi gà mái đẻ cùng với người bà, nhà anh có “gà mái vàng” lông “như màu nắng”, “gà mái tơ” long có những “đốm trắng”. Hình ảnh người bà hiện ra với những lời răn dạy cháu thơ:

“Có tiếng bà vẫn mắng

– Gà đẻ mà mày nhìn

Rồi sau này lang mặt!”

Bà hiện lên là một người quant tam, chăm sóc, chỉ bảo cháu thơ, bà cũng là người chắt chiu tình cảm thông qua hình ảnh thơ:

“Tay bà khum soi trứng

Dành từng quả chắt chiu

Cho con gà mái ấp”

kenhtailieu img - Phát biểu cảm nghĩ về bài thơ Tiếng gà trưa

Phát biểu cảm nghĩ về bài thơ Tiếng gà trưa

Từ “khum” thể hiện hình ảnh người bà tận tình, tỉ mỉ trong công việc “soi trứng” của mình, cũng thể hiện bà đã già rồi đôi bàn tay ấy không còn được thẳng như trước đây “khum” là sự thay đổi thích ứng của đôi bàn tay bà theo công việc lsao động vất vả, nhọc nhằn. Bà là một người quan tâm, dành tình cảm yêu thường nguời cháu của mình hết mực thông qua lời kể lại của người chiến sĩ:

“Cứ hàng năm hàng năm

Khi gió mùa đông tới

Bà lo đàn gà toi

Mong trời đừng sương muối

Để cuối năm bán gà

Cháu được quần áo mới”

Bà là người tận tụy, giàu đức hi sinh, yêu thương người cháu hết mực, mong cho “trời đừng sương muối” để có gà bán mua quần áo mới vào dịp Tết cho cháu mặc. Ước mong bình dị của bà nhưng chất chứa bên trong bao yêu thương, tình cảm chắt chiu từng ngày cho chính người cháu của mình là những chiếc quần, chiếc áo mới cho cháu mặc vào dịp Tết:

Xem thêm:  Cảm nhận về bài thơ Bạn đến chơi nhà của Nguyễn Khuyến

“Ôi cái quần chéo go

Ống rộng dài quét đất

Cái áo cánh chúc bâu

Đi qua nghe sột soạt”

Đây là những món quà bà tặng cho người cháu với bao tâm huyết được dồn vào từ công nuôi những con gà lúc vẫn còn trong trứng đến lúc bán được, tuy ngộ nghĩ đáng yêu nhưng người cháu rất thích, rất trân trọng những món quà này. Vì còn nhỏ sẽ rất mau lớn nên bà đã mua những bộ quần áo rộng hơn để cháu có thể mặc được lâu hơn.

Khép lại bốn khổ thơ hồi tưởng về tuổi thơ tươi đẹp, xa xôi tác giả bừng tỉnh và trở về với thực tại là đang dừng chân nghỉ ngơi trên con đường hành quân gian lao của mình, nhưng vui lắm, hung phấn lắm khi nhớ lại tuổi thơ đẹp đẽ ấy mà dường như không còn cảm giác của khó khăn, gian khổ nữa. “Tiếng gà trưa” như tiếp thêm nguồn động lực chiến đấu cho người chiến sĩ khi qua quê hương, xa xóm làng thân thuộc, xa người bà thân yêu của mình. Tác giả Xuân Quỳnh như mượn người lính để bày tỏ lòng mình về quá khứ tươi đẹp của tuổi thơ mình đã qua.:

“Cháu chiến đấu hôm nay

Vì lòng yêu Tổ quốc

Vì xóm làng thân thuộc

Bà ơi cũng vì bà

Vì tiếng gà thân thuộc

Ổ trứng hồng tuổi thơ”

Người lính như được thức tỉnh bởi âm thanh “tiếng gà” có thêm nguồn động lực lớn lao để chiến đấu vì tổ quốc cũng chính vì người bà thân yêu và tuổi thơ tuoi đẹp có “ổ trứng hồng” của mình.

Xem thêm:  Chứng minh rằng Bác Hồ luôn yêu thương thiếu nhi.

Cả bài thơ được bao phủ bởi âm thanh “Tiếng gà trưa”, tác giả Xuân Quỳnh như muốn dùng tiếng gà thân thuộc ấy đánh thức lòng nhiệt huyết, tinh thần quyết tâm hành quân chiến đấu của người lính, phút dừng chân nghe tiếng gà gợi ra bao kỷ niệm về một tuổi thơ tuy đã xa xôi nhưng đầy ắp niềm vui, tình thương yêu của người cháu với người bà tần tảo, chịu thương, chịu khó của mình.

Hằng