Đề bài: Phân tích bài thơ Vội vàng của nhà thơ Xuân Diệu

Bài làm:

Nhà thơ Xuân Diệu là nhà thơ được biết đến là một trong những nhà thơ lớn của nền Văn học Việt Nam, một trong những tác phẩm được đưa vào trong chương trình phổ thông đó là bài thơ “Vội vàng”, bài thơ là tiếng lòng của tác giả trước những sự thay đổi của đất trời, của con người. Là ước muốn chiếm lĩnh cái tự do, cái tôi trong tự nhiên.

Bài thơ được sáng tác là cảm nhận của tác giả trước những đổi thay của đất trời. Những khát khao ấy thể hiện rõ ràng trong bài thơ, đặc biệt ở những câu thơ đầu. Cảm xúc của thi sỹ Xuân Diệu như bừng lên, căng tràn:

“ Tôi muốn tắt nắng đi
Cho màu đừng nhạt mất;
Tôi muốn buộc gió lại
Cho hương đừng bay đi.”

Những khát vọng không chỉ dừng lại ở việc “tắt nắng”, “buộc gió”, tác giả mong muốn giữ lại những khoảnh khắc, bắt được những khoảnh khắc mà con người luôn muốn nâng niu trân trọng. Khát vọng ấy như vượt qua hết mọi giới hạn của thiên nhiên, đặc biệt mong muốn chiếm trọn thiên nhiên cho riêng mình.

“Của ong bướm này đây tuần tháng mật
Này đây hoa của đồng nội xanh rì
Này đây lá của cành tơ phơ phất
Của yến anh này đây khúc tình si
Và này đây ánh sáng chớp hàng mi
Mỗi sáng sớm thần vui hằng gõ cửa”

Xem thêm:  Phân tích vẻ đẹp cổ điển trong bài thơ Tràng giang của Huy Cận

Những căng tràn cũng như những cảm xúc mà tác giả muốn lưu giữ lại ở bên mình một cách trọn vẹn và mãi mãi. Người đọc như say trong những vần thơ cùng với thi sỹ Xuân Diệu trong bức tranh thiên nhiên. Điệp từ “Này đây” ở đầu các câu thơ đã giúp liệt kê những thức quà của thiên nhiên, hoa lá cỏ cây trong bức tranh thiên nhiên hiện lên một cách rõ ràng. Cùng với ngôn từ chau chuốt mềm mại, tác giả đã vẽ nên một bức tranh thiên nhiên rộng mở. Con người giữa tiết trời cũng phần nào ấy vội vã, mong muốn chiếm lĩnh thiên nhiên.

kenhtailieu img - Phân tích bài thơ Vội vàng của nhà thơ Xuân Diệu

Phân tích bài thơ Vội vàng của nhà thơ Xuân Diệu

“Tháng giêng ngon như một cặp môi gần
Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa
Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân”

Thi sỹ đứng giữa đất trời, cảm nhận về con người, về đất trời, về quỹ thời gian của mỗi người trong cuộc sống ấy. Mùa Xuân, tuổi trẻ là những khái niệm luôn hấp dẫn, luôn tạo ấn tượng cũng như gây tò mò đối với tác giả, tháng giêng đẹp như cặp môi gần của cô gái, tuổi trẻ cũng đẹp, đẹp theo cách riêng của mỗi người. Thi sỹ nhận thấy, không chỉ ngồi đó để đợi mùa xuân qua đi mới nuối tiếc, thi sỹ cũng không muốn những người đương trẻ mà lại không trân trọng lấy thời gian quý giá ấy. Tác giả muốn mọi người cần phải quý trọng quỹ thời gian của mình.

Xem thêm:  Phân tích bài thơ Từ ấy của Tố Hữu (mẫu 1)

“Xuân đang đến nghĩa là xuân sẽ qua
Xuân còn non nghĩa là xuân sẽ già
Mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mất
Lòng tôi rộng mà lượng trời cứ chật
Không cho dài tuổi trẻ của nhân gian”

Con người giữa thiên nhiên cũng như con người đứng giữa cuộc đời mình, mỗi người đều chỉ có một lần xuân, một lần trẻ. Thi sỹ lo lắng con người trong quỹ thời gian ấy không nhận thức được nó đang trôi qua như nước qua khe bàn tay, con người rất có thể sẽ để tuột mất những điều quý giá ấy. Tuổi trẻ là những tháng năm bắt đầu của đời người giống như mùa xuân bắt đầu của bốn mùa trong năm. Tuổi trẻ và mùa xuân thường đi qua rất nhanh, chính bản thân thi sỹ cũng đang rất lo sợ, lo sợ về sự chảy trôi của thời gian lại khiến con người không thể nắm bắt được, chính vì thế mà tác giả lại đau đáu vì những điều trên.

“Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn
Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại
Còn trời đất nhưng chẳng còn tôi mãi”

Đoạn thơ tiếp là sự nuối tiếc của tác giả, giữa những bất tận của thời gian, con người chỉ có thể sống một lần, xuân vẫn đến rồi xuân vẫn đi theo chu kỳ tuần hoàn của một năm, xuân đến rồi xuân lại đi giống như tuổi trẻ của con người vậy, mỗi người chỉ có một lần trẻ, chỉ có duy nhất một lần thanh xuân. Chính vì vậy mà tác giả đứng đó, chiêm nghiệm và nuối tiếc về những ngày tháng đã qua của bản thân cũng như của những người xung quanh.

Xem thêm:  Thơ Xuân Diệu là nguồn sống dạt dào ở chốn nước non lặng lẽ này. Phân tích khổ đầu trong Vội vàng để làm sáng tỏ nhận định trên

“Mau đi thôi! Mùa chưa ngả chiều hôm,
Ta muốn ôm
Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn
Ta muốn riết mây đưa và gió lượn
Ta muốn say cánh bướm với tình yêu
Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều
Và non nước, và cây, và cỏ rạng,
Cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng
Cho no nê thanh sắc của thời tươi;
Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi”

Tác giả đã nhắn gửi đến mỗi chúng ta, tác giả đã tiên phong thách thức với thời gian, thời gian nhanh vội gấp gáp cũng đòi hỏi con người cần đẩy nhanh nhịp sống. Khi đuổi kịp thời gian con người mới có thể tận hưởng được những gì mình đang có, tránh những nuối tiếc về sau.

Thi sỹ Xuân Diệu với bài thơ “Vội vàng” đã nói lên những tâm sự sâu kín của chính nhà thơ, nỗi đau đáu khi những thế hệ trẻ chưa làm chủ được quỹ thời gian của mình mà lại để tuột qua kẽ tay như những giọt nước, tác giả đã khẳng định rằng, con người có thể chinh phục, chiếm lĩnh được quỹ thời gian ấy.

Hà Vũ Hường