Đề bài: Phân tích bài thơ Từ Ấy của nhà thơ Tố Hữu

Bài làm

Từ lâu thì bài thơ “Từ Ấy” được xem chính là bài thơ nổi tiếng và nó là bài thơ đánh dấu sự trưởng thành của nhà thơ Tố Hữu trong hoạt động cách mạng. Không thể phủ nhận được khi nhận được khi nhận xét “Từ ấy” cũng chính là tiếng reo vui sướng, đó chính là sự hạnh phúc của một người trẻ mà chính bản thân họ dường như cũng cứ đang trên con đường tìm kiếm lẽ sống và lúc đó lại may mắn khi được nhận lý tưởng của Đảng của cách mạng.

“Từ ấy” chính là một thi phẩm đồng thời cũng chính là một từ như để chỉ mốc son chói lọi và nó như cũng đã đánh dấu một bước ngoặt lớn trong cuộc đời và trong cả tâm hồn của nhà thơ Tố Hữu nữa. Đó được hiểu chính là những giây phút mà đã có tác dụng để khiến nhà thơ vui mừng đến nỗi không thể định nghĩa chính xác được chính xác là khi nào mà đã dùng từ “từ ấy” mà nhà thơ cũng đã giác ngộ được lý tưởng cách mạng.

“Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ

Mặt trời chân lí chói qua tim”

Người đọc cũng lại thấy được nhà thơ Tố Hữu dường như cũng đã sử dụng một loạt những hình ảnh ẩn dụ trong bài thơ đó chính là hình ảnh “ bừng nắng hạ”, “ mặt trời chân lí” hay đó là những từ “chói qua tim” cũng lại được nhà thơ sử dụng tài tình và hợp lý. Độc giả cũng như cảm nhận thấy được chính người thanh niên vẫn đang loay hoay, vô định chính trong bóng tối của mùa đông mù mịt, chưa tìm thấy lối đi nào cho riêng mình. Người thanh niên đó cũng chưa tìm thấy lí tưởng thì mặt trời bỗng bừng lên xua tan bóng tối và đồng thời cũng đã lại soi đường chỉ lối cho anh. Sử dụng hình ảnh độc đáo đó là “Bừng nắng hạ” giúp chúng ta gợi nhớ đến đó cũng chính là thứ ánh nắng mùa hè chói chang. Thứ ánh nắng dường như cũng cứ mạnh mẽ và rực rỡ, mạnh mẽ đến nỗi như cũng đã lại đủ để soi rọi sau những ngày tăm tối. Và đó cũng chính là ánh sáng đến từ “trong tôi” hay nói đúng hơn từ trái tim người chiến sĩ trẻ. Cùng với sự xuất hiện của lí tưởng Đảng, sự xuất hiện của cách mạng dường như cũng đã lại soi sáng cho tâm hồn nhà thơ Tố Hữu. Tất cả dường như soi rọi cả những góc khuất nhất trong con người, và hơn hết cũng như đã khiến cho cả con người người chiến sĩ trẻ như cũng lại bừng tỉnh ngộ sau những đêm dài tối tăm, vô định không có phương hướng:

Xem thêm:  Hãy phân tích những thành công về nghệ thuật của Nam Cao trong Đời thừa

“Hồn tôi là một vườn hoa lá

Rất đậm hương và rộn tiếng chim”

Nhà thơ Tố Hữu cũng thật tài tình khi ông cũng đã ví “hồn tôi” với “vườn hoa lá”. Thực sự chính với cách so sánh độc đáo này, nhà thơ Tố Hữu cũng đã lại khiến một thứ vô hình trở nên hữu hình, nó cũng như trở lên thật sinh động trước mắt người đọc. Thế rồi ở đây người ta lại bắt gặp được tâm hồn người chiến sĩ trẻ cũng đã lại được ví như một vườn hoa lá đậm hương sắc. Khu vườn đó còn thu hút được cả tiếng chim vui nhộn nữa. Không hề sai khi nhận xét đây là khổ thơ hay nhất của bài thơ “Từ ấy”. Khổ thơ và hình ảnh thơ thật tươi vui, rộn ràng như chính sự háo hức, say sưa, rạo rực và hơn hết đó còn lại tràn đầy nhiệt huyết của nhà thơ khi tìm được lí tưởng của mình sau bao nhiêu tháng ngày thật tối tăm.

kenhtailieu img - Phân tích bài thơ Từ Ấy của nhà thơ Tố Hữu

Phân tích bài thơ Từ Ấy của nhà thơ Tố Hữu

Nhà thơ Tố Hữu cũng đã giúp cho người đọc như cảm nhận thấy được cũng chính từ giác ngộ lí tưởng, thì chính người chiến sĩ trẻ tuổi tiếp tục chọn cho mình một lẽ sống mới như tốt đẹp hơn, đúng hơn và đáng sống hơn:

“Tôi buộc lòng tôi với mọi người

Để tình trang trải khắp muôn nơi

Để hồn tôi với bao hồn khổ

Gần gũi nhau thêm mạnh khối đời”

Nhà thơ Tố Hữu cũng đã tự nguyện “buộc” lòng mình với mọi người. Ông cũng đã lại tự nguyện gắn mình với những người dân lao động, gắn mình với tất cả đồng bào Việt Nam. Tố Hữu cũng đã tự nhận mình cũng là một người đứng trong hàng ngũ những người dân lao động, nhà thơ cũng đã cùng ăn, cùng ngủ hơn hết đó chính là việc cùng chia sẻ cay đắng ngọt bùi với nhau, để trở thành một gia đình lớn. Thông qua đây người ta cũng lại nhận thấy được chính tình cảm trang trải khắp nơi, họ yêu thương nhau, đùm bọc lẫn nhau. Thực sự thì chính những người cùng khổ, họ dễ cảm thông dễ dàng có thể chia sẻ với nhau hơn. Từ ngữ sử dụng trong đoạn thơ vô cùng độc đáo và mới mẻ đó chính là “khối đời”. “Khối đời” được xem chính một từ rất trừu tượng, nhưng đã khái quát được lòng mong ước xây dựng một tập thể quần chúng vững chắc, xây dựng lên một xã hội cũng gần gũi, thân thiết như ruột thịt để có thể tạo nên một sức mạnh không gì sánh nổi.

Xem thêm:  Phân tích tình yêu quê hương đất nước qua Đây thôn Vĩ Dạ, Đây mùa thu tới, Thơ duyên…

Độc giả đọc đến bốn câu thơ tiếp theo là sự khẳng định của nhà thơ về vai trò, vị trí của mình trong cuộc đời này:

“Tôi đã là con của vạn nhà

Là em của vạn kiếp phôi pha

Là anh của vạn đầu em nhỏ

Không áo cơm, cù bất cù bơ”

Không khó để có thể nhận ra được nhà thơ Tố Hữu hòa mình với nhân dân, đã tự nguyện trở thành con, thành em và cũng đã thành anh của bao quần chúng lao động cực khổ. Những người lao động họ cũng chính là những con người với kiếp sống “phôi pha”. Họ dường như cứ sống trong vòng luẩn quẩn, sống hôm nay chưa biết đến ngày mai, đó cũng chính là những kiếp sống mòn mỏi đáng thương, những đứa trẻ tội nghiệp nghèo khổ đói rách. Đáng chú ý ở đây đó là từ “là” được nhà thơ sử dụng lặp đi lặp lại. Với dụng ý ở đây đó chính là việc như muốn khẳng định một cách chắc chắn mối quan hệ giữa mình và nhân dân lao động, cũng như một lời khẳng định vai trò của mình đối với người dân và vai trò đối với cộng đồng và xã hội. Các từ “Cù bất cù bơ” ở trong khổ thơ chính một tính từ vô cùng mới mẻ và tạo được ấn tượng cho bạn đọc. Có lẽ rằng chính cuộc sống bơ vơ, tác giả nói mình, nhưng đồng thời cũng là nói chung những người dân quanh mình, những người anh em của mình. Thông qua đó nhà thơ cũng đã thể hiện niềm thương xót đối với những kiếp người.

Xem thêm:  Phân tích tác phẩm Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân

Khép lại bài thơ “Từ ấy” chúng ta vẫn còn nhận thấy được đâu đó cũng vẫn cứ là tiếng reo vui không chỉ của nhà thơ Tố Hữu. Mà thông qua đó còn như muốn nói đến là tiếng reo vui của cả một thế hệ thanh niên khi họ được bắt gặp lý tưởng cách mạng của Đảng. Nhà thơ Tố Hữu là thơ của nhân dân, của cách mạng đã có thể diễn tả niềm vui sướng khi được tiếp nhận lý tưởng cách mạng trong thi phẩm “Từ ấy” một cách đặc sắc.

Minh Nguyệt