Đề bài: Phân tích bài thơ Sóng của nhà thơ Xuân Quỳnh

Bài làm

Xuân Quỳnh từ lâu cũng đã được biết đến là một nữ sĩ đa tài. Người ta nhận thấy được ở Xuân Quỳnh có được một chất giọng thơ hồn nhiên, phóng khoáng và cũng lại có được một tình cảm đằm thắm chân thành nhất. Và nhắc đến Xuân Quỳnh là người ta lại nhắc nhớ đến thi phẩm “Sóng”.

Độc giả từ bao đời nay cũng nhận thấy được tình yêu thật là một trong những đề tài lớn. Mỗi người lại có một cảm nhận riêng thế nhưng người ta cũng nhận thấy được ở thơ của Xuân Quỳnh đặc biệt là bài thơ “Sóng” có rất nhiều sự đồng cảm nên cho đến nay nó vẫn mang được sự yêu quý của mọi người. Đọc thì phẩm “sóng” thì người ta thấy nổi bật xuyên suốt tác phẩm không là hình ảnh nào khác nếu không phải là hình tượng “sóng” và “em”. Thực sự bằng giọng thơ tinh tế thì hai hình tượng “Sóng” và “em” cứ quấn quýt với nhau, song hành cùng với nhau đến vô tận. Nhà thơ cũng đã khép léo mượn hình ảnh con sóng để có thể nói lên chính tâm trạng của người con gái đang yêu đang như thật rạo rực. Ngay từ việc mở đầu bài thơ hình ảnh sóng biển đã ngập tràn trước mắt người đọc là tiếng sóng biển:

“Dữ dội và dịu êm

Ồn ào và lặng lẽ

Sông không hiểu nổi mình

Sóng tìm ra tận bể”

Thế rồi khi đọc bài thơ, khi bước vào tác phẩm là những từ ngữ đối lập mà nhà thơ Xuân Quỳnh cũng đã chỉ ra đó chính là “dữ dội – dịu êm” hay đó chính là cách thể hiện khéo léo của thì sĩ, đó là một sự đối lập về trạng thái của con sóng biển như thật “ồn ào – lặng lẽ”. Thực sự người ta cũng có thể nhận thấy được chính việc sử dụng những từ ngữ đối lập này là những trạng thái của sóng biển cứ ngày đêm dạt dào. Những con sóng xô vào bờ rồi lại xa bờ kia dường như cũng đã lại cho ta thấy sóng không bình yên, nó cũng lại thật phẳng lặng như mặt hồ cuối thu mà đầy biến động vậy. Nhà thơ Xuân Quỳnh cũng đã tinh tế khi sử dụng các cặp từ đối lập diễn tả trạng thái của sóng tác giả đã ngầm khẳng định về tình yêu của lứa đôi một các đầy xảm xúc. Thế rồi cũng chính tình yêu cũng như sóng lúc nào cũng cứ khát khao cháy bỏng lúc lại dịu dàng. Tiếp đến chính là hai câu thơ tiếp theo:

Xem thêm:  Phân tích bài Con đường trở thành kẻ sĩ hiện đại Nguyễn Khắc Viện

Sông không hiểu nổi mình

Sóng tìm ra tận bể”

Không thể phủ nhận được cũng chính hình ảnh này dường như cũng đã lại thể hiện quy luật tự nhiên, qui luật tình yêu vậy đó. Khi mà sông không hiểu được, sông như chỉ cái giới hạn về không gian quá chật hẹp nhưng tình yêu không bao giờ chịu ở nơi tù túng đó. Mà sóng hay là em đã luôn muốn vượt ra những cái tầm thường để tìm đến với hạnh phúc, tình yêu của chính mình:

“Ôi con sóng ngày xưa

Và ngày sau vẫn thế

Nỗi khát vọng tình yêu

Bồi hồi trong ngực trẻ”

Người đọc cũng có thể nhận ra được cũng chính với hai dòng thơ đầu tiên của khổ tiếp dường như cũng đã khẳng định sự trường tồn vĩnh cửu của sóng như thật lớn lao và không bao giờ đổi thay “ngày sau vẫn thế”. Và việc lấy quy luật của tự nhiên thì tác giả liên hệ với tình yêu đôi lứa và của chính mình. Xuân Quỳnh như so sánh tình yêu thật cũng như con sóng kia mãi trường tồn thì khát vọng tình yêu là bất tử là vĩnh hằng mãi mãi. Thực sự thông qua đây người ta nhận thấy được chính tình yêu là khát vọng lớn lao mãi cứ thổn thức, mãi cứ “bồi hồi trong ngực trẻ”. Chính những cái khát vọng ấy lớn lao tới mức chỉ có trái tim tuổi trẻ mới đủ sức để chứa đựng được nó mà thôi.

Xem thêm:  Thuyết minh về lý thuyết và thực hành trong văn học

kenhtailieu img - Phân tích bài thơ Sóng của nhà thơ Xuân Quỳnh - văn hay lớp 12

Phân tích bài thơ Sóng của nhà thơ Xuân Quỳnh

Khi mà tác giả khép lại 2 khổ thơ đầu thì nữ sĩ cũng đã khéo léo nêu ra quy luật của sóng biển và tình yêu. Tiếp đó, chính bằng ngòi bút nhà thơ đi sâu vào những cung bậc cảm xúc của người con gái khi yêu bằng những câu thơ, những hình ảnh thơ đầy xúc cảm lớn lao:

“Trước muôn trùng sóng bể

Em nghĩ về anh, em

Em nghĩ về biển lớn

Từ nơi sóng lên?”

Người đọc không thể phủ nhận được chính những dòng thơ trên là một chút lo lắng về tình yêu của nhà thơ – đó cũng chính là một con người bị đổ vỡ nhiều trong tình yêu. Câu thơ như giúp cho người đọc có nhiều liên tưởng khác nhau đó là”Trước muôn trùng sóng bể” như là chỉ bão tố cuộc đời, thăng trầm cuộc sống. Và dù như thế nào đi chăng nữa thì em cũng cứ nghĩ về biển lớn – nhớ về anh, về tình yêu của đôi ta. Thế rồi cũng chính khi mà nhân vật trữ tình nghĩ về “anh” về “em thì nhà thơ bộc bạch “em cũng không biết nữa-khi nào ta yêu nhau”. Tình yêu làm sao có thể định nghĩa được, làm sao mà biết đúng sai cơ chứ, tình yêu là việc của tình cảm mà lý trí cũng bất lực không thể giải thích được. Và Xuân Quỳnh đã trở lời cho câu hỏi “khi nào ta yêu nhau” bằng một cái lắc đầu nhẹ nhàng “em cũng không biết nữa”

“Con sóng dưới lòng sâu

Con sóng trên mặt nước”

Người đọc dường như cũng lại nhận thấy được cũng chính hai câu thơ vẽ lên cảnh tượng từng đợt sóng nhấp nhô gối lên nhau, những đợt sóng này dường như cứ xô vào nhau, hối hả vươn vào bờ. Và có lẽ rằng chính tác giả ví nỗi nhớ trong tình yêu như con sóng nhớ bờ. Nỗi nhớ thực sự mãnh liệt nó dường như bao trùm cả trong không gian, thời gian bao trùm cả tiềm thức của người con gái đang yêu.

Xem thêm:  Viết đoạn văn ngắn (khoảng 200 chữ) bàn về Lòng yêu nước

Thế rồi như một lẽ tự nhiên yêu xong sẽ đến nhớ và tác giả cũng đã khắc họa được quy luật đó qua các vần thơ:

“Dẫu xuôi về phương bắc

Dẫu ngược về phương nam

Nơi nào em cũng nghĩ

Hướng về anh- một phương

Ở ngoài kia đại dương

Trăm ngàn con sóng đó

Con nào chẳng tới bờ

Dù muôn vời cách trở”

Cho dù là khoảng không gian có xa cách “phương bắc – phương nam”, thế nhưng em vẫn chung thủy và nhớ đến anh. Tiếp đến đó chính là từng cung bậc cảm xúc của người con gái khi yêu đã được lột tả một cách chân thật qua ngòi bút Xuân Quỳnh. Có thể dễ dàng nhận thấy được ngay chính cuối bài thơ là khát vọng tình yêu lứa đôi vĩnh cửu và bền chặt đến sắt son:

” Cuộc đời tuy dài thế

Năm tháng vẫn đi qua

Như biển kia dẫu rộng

Mây vẫn bay về xa

Làm sao được tan ra

Thành trăm con sóng nhỏ

Giữa biển lớn tình yêu

Để ngàn năm còn vỗ”

Câu thơ trên đầu như thể hiện được cảm giác như thật lo âu trăn trở về sự hữu hạn của cuộc đời nhưng cho đến những câu cuối lại là một sự ước mơ. Tác giả muốn “tan ra” để có thể hòa vào, để “thành trăm con sóng nhỏ”. Và tình cảm đó cứ mãi vang vọng và trường tồn mãi mãi.

Nhà thơ Xuân Quỳnh thực sự thành công trong việc thể hiện tình cảm của mình trong bài thơ “Sóng”. Bài thơ thực sự cũng đã để lại dư âm vang mãi trong lòng người đọc. Và quả không sai khi người ta nói bài thơ luôn có sức ảnh hưởng lớn đến ngày nay cũng vì lẽ đó.

Minh Tân