Đề bài: Phân tích bài thơ Mùa Xuân Nho Nhỏ của nhà thơ Thanh Hải

Bài làm

Thi phẩm “Mùa xuân nho nhỏ” là một sáng tác cuối cùng của nhà thơ Thanh Hải. Có lẽ chính vì thế mà sáng tác này không chỉ mang được cách nhìn nhận hay về mùa xuân, sự đầy tự hào về đất nước mà còn mang được một tâm nguyện như muốn hiến dâng sức xuân trong cuộc sống cách mạng của nước nhà của nhà thơ Thanh Hải.

Đọc tác phẩm ta nhận thấy được nó dường như cũng đã lại đi theo một mạch cảm xúc, ta cũng nhận thấy được chính từ khi bắt đầu từ những cảm xúc trực tiếp thật đẹp trước vẻ đẹp của sức sống mùa xuân ở nơi xứ Huế. Thế rồi nhà thơ Thanh Hải từ đó liên tưởng tới mùa xuân của đất nước, mùa xuân của cách mạng. Không dừng lại ở đó thì nhà thơ cũng đã đẩy được cảm xúc của mình thành những ước nguyện của cả cuộc đời. Bài thơ như hiện lên với cảnh vật thật đẹp.

Mọc giữa dòng sông xanh

Một bông hoa tim biếc

Nhà thơ Thanh Hải cũng chỉ bằng một vài nét phác hoạ, bức tranh mùa xuân quê hương dường như cũng đã hiện lên với một khoảng không gian trông thật khoáng đãng. Độc giả cũng có thể thấy trên nền bức tranh ấy được mở ra bằng chiều dài của dòng sông, và lại như được mở rộng ra với chính chiều cao của bầu trời và chiều sâu của cảm xúc nữa. Không thể phủ nhận được chính bức tranh là một sự pha trộn đặc biệt của màu sắc thật đẹp đẽ. Nó dường như lại có màu sắc như thật đẹp tím biếc của bông hoa và nghe đâu đây có tiếng chim chiền chiện hót thật vui ta. Tất cả những điều đơn giản đó cũng đã vẽ được lên gương mặt của mùa xuân.

Ơi con chim chiền chiện

Hót chi mà vang trời

Từng giọt long lanh rơi

Tôi đưa tay tôi hứng.

Những câu thơ trên dường như càng đẹp và lại được nhìn qua lăng kính của nhà thơ Thanh Hải. Chính bằng nghệ thuật chuyển đổi cảm giác, mùa xuân tình cảm của tác giả lúc này đây cũng lại được thể hiện thật mãnh liệt biết bao nhiêu. Nhà thì sĩ dường như cũng lại dang rộng đôi vòng tay, mở rộng tấm lòng thế rồi cũng lại rất trân trọng nâng niu đón nhận mùa xuân đến. Mùa xuân thật đẹp và đâu cần cứ phải miêu tả thật nhiều mới thấy được cái đẹp của mùa xuân cơ chứ. Chính bằng sự say đắm, ngỡ ngàng và hơn hết cũng chính là những thái độ đón nhận trân trọng, nâng niu của tác giả Thanh Hải đã khiến cho mùa xuân thật đẹp.

Xem thêm:  Bài viết số 2 lớp 9 (bài tổng hợp)

Đến với khổ thơ thứ hai trong bài “Mùa xuân nho nhỏ” đó cũng chính là những cảm nhận thật hơn về sức xuân nảy nở. Và mùa xuân lại càng đẹp hơn khi ở nơi những con người chiến đấu và lao động cho tổ quốc thêm giàu đẹp. Người ta dường như cũng nhận thấy được rằng cũng chỉ với hai mẫu người gắn liền với chiều dài lịch sử phát triển của đất nước thật rõ rệt. Câu thơ trong đoạn như cứ lặp lại cấu trúc và luôn nhận thấy được sự sóng đôi cùng mùa xuân. Mùa xuân là mùa của lộc non và người ta thấy được hình ảnh của lộc non như giắt đầy trên lưng của người lính để làm lá ngụy trang hay hình ảnh người lao động hiện lên đó là lộc non trải lài nương mạ. Đây thực sự là một sự hô ứng thật hoàn chỉnh và đẹp đẽ. Tất cả dường như cũng đã lại nhắc nhớ đó chính là mùa xuân dường như cũng đã và đnag nảy nở thật mãnh liệt, tất cả đnag ở độ non tơ và tươi đẹp nhất.

Mùa xuân người cầm súng

Lộc giắt đầy trên lưng

Mùa xuân người ra đồng

Lộc trải dài nương mạ

Những con người lao động và những người lính chính họ cũng đã mang cả mùa xuân, hay mang cả sức xuân ra đồng rồi cũng lại ra chiến trường và hơn thế nữa, đặc biệt hơn đó chính là họ như cũng lại đang mang cả mùa xuân về cho đất nước. Thông qua đây người đọc dường như cũng nhận thấy được cũng chính từ hai hình ảnh của hai lớp người này dường như tác giả đã đi tới một khái quát cao hơn đối với tất cả bằng khổ thơ:

Tất cả như hối hả

Tất cả như xôn xao…

Có lẽ rằng, lúc đó thì cả dân tộc đang hứng sức sống mới trước mùa xuân thật tươi đẹp. Đồng thời cũng chính với tất cả đang vội vã như cũng lại rất khẩn trương trong công việc để cống hiến và như cũng lại để xây dựng đất nước. Tất cả mọi người luôn luôn cố gắng để có thể hoàn thiện chính mình, để cuộc sống trở lên tốt đẹp hơn và tươi sáng hơn nữa.

Xem thêm:  Nghị luận xã hội về vấn đề học đi đôi với hành

Đất nước bốn nghìn năm

Vất vả và gian lao

Đất nước như vì sao

Cứ đi lên phía trước.

Những vần thơ cũng thật hay và đặc sắc, ta đọc cũng có những cảm nhận đó là mùa xuân của đất nước dường như cũng đã lại được cảm nhận trong sự tổng kết trong chính chiều dài lịch sử bốn nghìn năm. Thế rồi cũng với bao vất vả, gian lao và đất nước mới có thể sánh được bới những vì sao. Và câu thơ “cứ đi lên phía trước” như cũng đã là một lời tổng kết, một sự thôi thúc và một niềm tự hào tin tưởng đất nước sẽ phát triển hơn, hạnh phúc hơn.

kenhtailieu img - Phân tích bài thơ Mùa Xuân Nho Nhỏ của nhà thơ Thanh Hải

Phân tích bài thơ Mùa Xuân Nho Nhỏ của nhà thơ Thanh Hải

Người đọc đến với khổ thơ thứ tư, năm thì cũng sẽ nhận thấy được đây là hai khổ thơ bộc lộ rõ nhất chính là về chủ đề của bài thơ. Bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ” dường như cũng chính là những ước nguyện thiết tha muốn hoà đồng cùng mùa cũng cảm nhận thấy được xuân đất nước. Thông qua đó nhà thơ Thanh Hải cũng đã nói đến chính cái ước nguyện dâng hiến cho cuộc đời, cho đất nước

Ta làm con chim hót

Ta làm một cành hoa

Ta nhập vào hoa ca

Một nốt trầm xao xuyến.

Trong khổ thơ này nhà thơ Thanh Hải cũng đã có lối nghệ thuật độc đáo, và đó cũng chính là việc sử dụng sự lặp lại cấu trúc ngữ pháp. Người đọc như cũng lại bắt gặp những hình ảnh bông hoa hay có cả hình ảnh con chim, những tín hiệu mùa xuân đã được nên ra ở ngay khổ thứ nhất. Thực sự người ta không khỏi băn khoăn vì sao trong muôn vàn điều ước thì Thanh Hải cũng lại chỉ mong muốn những điều nhỏ nhoi đó. Nếu như hình ảnh con chim, một bông hoa tím biếc kia cũng đã làm lên mùa xuân, một mùa xuân nho nhỏ thì ông cũng chỉ muốn làm từ những điều nho nhỏ đó mà tạo lên mùa xuân chung của cả dân tộc. Và trong một bản nhạc bao giờ nốt trầm cũng lại thật nhỏ, và như một quãng nghỉ không ngân vang như những nốt bổng thế nhưng vẫn cứ tạo được một sự tinh tế và đặc sắc. Đồng thời thông qua đó cảm nhận được tác giả Thanh Hải như cũng thật khiêm nhường, với nhà thơ ông luôn luôn nghĩ những đóng góp của mình cho đất nước còn nhỏ bé và cũng thật khiêm tốn.

Xem thêm:  Em hãy viết biên bản giao nhận số sách mượn từ nhà trường

Một mùa xuân nho nhỏ

Lặng lẽ dâng cho đời

Dù là tuổi hai mươi

Dù là khi tóc bạc.

Thực đây cũng chính là một lời nhắn nhủ, một lẽ sống. Bởi lẽ ở Thanh Hải người ta như cảm nhận thấy được ông luôn quan niệm sống là để cống hiến. Tiếp theo đó ta cũng nhận thấy được bài thơ ít nói đến Huế nhưng người đọc vẫn nhận ra một điều, bài thơ vẫn đậm đà chất Huế. Có lẽ rằng chính cái chất Huế nằm trong cảnh sắc nên thơ trong tâm hồn dịu dàng, nằm trong sự đằm thắm trong những bài thơ ngũ ngôn, trong những bài dân ca Huế thông qua những câu:

Mùa xuân tôi xin hát

Câu Nam ai, Nam bình

Nước non ngàn dặm mình

Nước non ngàn dặm tình

Nhịp phách tiền đất Huế.

Khỏ thơ thật đặc sắc bà thông qua đó người đọc cũng lại có thể nhận thấy được lời ca như vang vọng. Thế rồi nó dường như cũng đã lại gợi mở ra một cái tình nhỏ bé trong cái ngàn dặm rộng lớn, thật là mênh mang nhưng vẫn rất gần gũi, tràn đầy yêu thương và ấm áp.

Bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ” thật hay và cũng xúc động, bài thơ cũng được viết theo thể thơ năm tiếng, ta đọc cũng lại cảm nhận thấy được bài thơ có nhạc điệu trong sáng, thiết tha gần giũ và nó dường như lại thể hiện nguyện ước chân thành, tha thiết vừa như dựng lên một lẽ sống cao đẹp. Hơn hết đó chính là cống hiến hết mình, bền bỉ mà âm thầm, lặng lẽ của nhà thơ và của những con người vô danh có công với đất nước nữa.

Minh Tân