Chứng minh rằng: Với bài thơ ông đồ Vũ Đình Liên đã chạm được vào những rung cảm tâm linh của giống nòi nên nó còn tha thiết mãi

Bài làm

Vào những dịp Tết xưa của dân tộc, trong mỗi gia đình Việt không thể thiếu cặp câu đối đỏ treo trong nhà tượng trưng cho may mắn và bình an trong một năm mới. Chính vì vậy mà ngày ấy những ông đồ viết chữ trên các hè phố là một hình ảnh rất quen thuộc, đi sâu vào tâm trí mỗi người. Nhà thơ Vũ Đình Liên đã bằng chính tấm lòng chân thành của mình viết nên bài thơ “Ông đồ”, bài thơ đã chạm được vào những rung cảm tâm linh của giống nòi nên nó còn tha thiết mãi.

Bài thơ được viết bằng chính tấm lòng yêu thương, trân trọng và ngợi ca tài năng, sự đóng góp của lớp người đi trước cho nền văn hóa dân tộc mà trong đó có những người như ông đồ:

“Mỗi năm hoa đào nở…

Bên phố đông người qua”

chung minh rang voi bai tho ong do vu dinh lien da cham duoc vao nhung rung c - Chứng minh rằng: Với bài thơ ông đồ Vũ Đình Liên đã chạm được vào những rung cảm tâm linh của giống nòi nên nó còn tha thiết mãi

Một thời hưng thịnh của Nho giáo, những người như ông đồ rất được xã hội trọng vọng, hình ảnh của ông đồ rất nổi bật trong đoạn thơ trên. Màu tươi thắm của hoa đào, màu đỏ tươi của giấy và màu đen nhánh của mực tàu, tất cả đều hài hòa, tạo nên một bức tranh nổi bật, vẻ đẹp vui tươi, nhộn nhịp. Những hình ảnh thoáng qua đó đã gợi lên sự thân quen, gần gũi trong lòng người.

Xem thêm:  Phân tích tâm trạng của cậu bé Hồng khi gặp lại mẹ trong truyện Trong lòng mẹ

“Bao nhiêu người thuê viết…

Như phượng múa rồng bay”

Đến khổ thơ này, tài năng của ông đồ đã được bộc lộ, phô diễn ra trong không khí của phố phường tấp nập, từng hàng người nối nhau chờ tới lượt được thuê viết. Người ta trân trọng và yêu kính cái tài năng đó, cái giá trị trong chữ của ông đồ. Dưới bàn tay khéo léo đầy nghệ thuật của ông, từng nét chữ như “phượng múa rồng bay” đã làm rạng danh cho nền Hán học, góp phần làm dày hơn nền văn hóa dân tộc. Những câu đối ông viết cho từng nhà, từng người làm quà đón xuân, trang trí cho ngôi nhà thêm phần ấm cúng, đủ đầy và tình cảm gia đình ấm áp. Thế nhưng thật đáng buồn làm sao khi nét đẹp văn hóa truyền thống ấy lại đang dần bị mai một khi ảnh hưởng từ văn hóa phương Tây du nhập. Người ta đã quên đi những câu đối tết mà thay vào đó là các bức tranh rực rỡ sắc màu:

“Nhưng mỗi năm mỗi vắng…

Mực đọng trong nghiên sầu”

Không thể tránh khỏi cảm xúc hụt hẫng, mất mát trong khổ thơ này, sự mờ nhạt trong bóng dáng ông đồ chính là sự ra đi của lớp người xưa cũ, nhà thơ đã bày tỏ niềm cảm thông, nỗi xót xa và tiếc nuối khôn nguôi:

“Ông đồ vẫn ngồi đấy…

Ngoài trời mưa bụi bay”

Xem thêm:  Trình Bày Cảm Nhận Về Bài Thơ Đi Đường Của Hồ Chí Minh | Văn Mẫu

Bóng dáng ông đồ vẫn còn đấy nhưng người ta không còn chú ý đến nữa, họ đã quên lãng, coi ông như một di tích tiều tụy, đáng thương của một thời suy tàn.

“Năm nay hoa đào nở…

Hồn ở đâu bây giờ”

Giờ đây ông đồ cùng với lớp người xưa cũ đã trở nên vô nghĩa với con người hiện đại, giữa phố phường nhộn nhịp đã vắng đi bóng của ông đồ, bài thơ khép lại bằng những hình ảnh, câu thơ mang nặng nỗi buồn xót thương da diết của tác giả.

Như vậy, có thể khẳng định rằng, bài thơ “Ông đồ” cũa Vũ Đình Liên đã diễn tả được tình yêu thương, niềm xót xa trước số phận hẩm hiu thời thế của ông đồ, thể hiện một tâm hồn cao cả, ca ngợi tài năng của lớp người xưa, khuyên răn chúng ta nên gìn giữ và trân trọng những tinh hoa văn hóa của dân tộc.