Cảm nhận về khổ 4 bài thơ Ông đồ của tác giả Vũ Đình Liên

Bài làm

Tác giả Vũ Đình Liên không chỉ biết đến là một nhà giáo, ông còn là nhà phê bình văn học và dịch thuật, là một nhà thơ đóng góp cho nền văn học nước nhà. Tuy ông sáng tác không nhiều nhưng những sáng tác lại mang niềm hoài cô về lũy tre, thành cổ và những người “muôn năm cũ”. Trong đó bài thơ “Ông đồ” là bài thơ tiêu biểu của ông, trong khổ thơ thứ 4 đã cho thấy nét đẹp truyền thống đang dần bị lãng quên.

Đối với dân tộc Việt Nam ta, ngày Tết rất quan trọng và mang ý nghĩa văn hóa to lớn, những ngày Tết trong mỗi gia đình không thể thiếu những món ăn cổ truyền đậm đà bản sắc dân tộc, chỉ cần nhắc đến nó là chúng ta đã cảm nhận được không khí Tết đang cận kề. Đã có câu thơ nói về những món đồ đặc trưng không thể thiếu của ngày Tết như sau:

“Thịt mỡ dưa hành câu đối đỏ

Cây nêu tràng pháo bánh Chưng xanh”

Câu đối đỏ chính là thứ mà dường như con người ta sẽ tìm kiếm trước tiên, mỗi gia đình sẽ không để thiếu. Câu đối đỏ là một thú chơi tao nhã của người dân Việt Nam, đặc biệt là người dân Hà thành, đó gần giống như một lối chơi chữ thư pháp. Câu đối đỏ thường gắn với hình ảnh ông đồ già, ông ngồi bên hè các con phố đông đúc, đặt ở dưới là những khổ giấy tròn, ngang, dọc, hình thoi,… đủ loại, bên cạnh là nghiên mực và chiếc bút lông. Đó là một hình ảnh quen thuộc, đặc trưng trong ngày Tết. Nếu như trước đây hình ảnh ông đồ xuất hiện như một đặc trưng không thể thiếu trong những khổ thơ đầu thì tới khổ thơ thứ 4 này, khung cảnh ấy vẫn còn nhưng đó không còn là đặc trưng nữa mà mang sự thê lương sầu não:

Loading...

“Ông đồ vẫn ngồi đấy…

Ngoài trời mưa bụi bay”

Xuất hiện trong khổ thơ lúc này là tình cảnh đáng thương của ông đồ, ông vẫn theo tín hiệu của ngày Tết, vẫn ngồi đấy bày ra tàu mực giấy đỏ trên những con phố đông đúc người người đi sắm Tết. Nhưng sự có mặt của ông dường như không nhận được sự chú ý của mọi người, cảnh người thơ ơ, hờ hững “không ai hay”. Mọi thứ vẫn diễn ra như xưa nhưng một phong tục tốt đẹp của người dân Việt Nam đã bị lãng quên ngay trên đường phố mà chẳng ai hay biết, chẳng ai nhận ra sự thay đổi đó. Thảm cảnh thê lương, ngồi hóa đá của ông đồ khiến chúng ta không khỏi xót xa, nhói lòng. Còn đâu cảnh người người kéo nhau đi xin chữ, háo hức và nô nức chờ đến lượt mình, hiện tại phũ phàng khiến ngay cả tác giả và người đọc đều như lặng người trước khung cảnh ấy. Lá vàng rơi gợi không khí u buồn ảm đạm, nó rơi trên giấy nhưng ông đồ cũng không buồn nhặt, nó cứ thế rơi như phủ đi cả giấy lẫn hình ảnh của ông đồ. Mưa bụi bay khiến cho ông đồ già dường như cũng bị vùi lấp nhạt nhòa dần trong làn mưa, trời mưa cũng muốn khóc cho tình cảnh éo le, tội nghiệp của ông đồ.

Như vậy, qua khổ thơ thứ 4 này, với thể thơ ngũ ngôn và từ ngữ gợi cảm giàu sức tạo hình tác giả đã một cách chân thực tâm tình sâu sắc của nhà thơ. Qua đó tác giả cũng đã bày tỏ sự luyến tiếc cho một nét đẹp văn hóa truyền thống đang dần bị quên lãng.

Loading...

Từ khóa tìm kiếm:

  • trình bày cảm nhận của em về khổ thơ 4 của bài thơ ông đồ
  • nêu cảm nhận về đoạn thơ 4 bài ông đồ của Vũ đình Liên
  • cam nhan cua em ve bai tho ong do - vu dinh lien
  • cam nhan cua em ve kho tho thu 4 trong bai ong do
  • cam nhan kho 4 bai tho ong do
  • cảm nhân khổ thơ thứ 4 về bài ông đồ