Đề bài: Cảm nhận của em về nhân vật ông hai trong truyện ngắn Làng

Bài làm

Kim Lân là nhà văn có sở trường viết truyện ngắn. Thế giới nghệ thuật trong tác phẩm của Kim Lân là khung cảnh làng quê, thôn dã và hình tượng người nông dân lam lũ, tần tảo, nhân hậu và yêu nước. Làng– một truyện ngắn viết năm 1948, khi đất nước ta bước vào giai đoạn đầu của cuộc kháng chiến chống Pháp. Làng có cốt truyện đơn giản, tập trung vào diễn tả tâm trạng và hành động của nhân vật chính – ông Hai, có thể nói đây là một kiểu truyện tâm lý đặc biệt.

Ngòi bút miêu tả tâm lí cảu Kim Lân càng tỏ ra sâu sắc khi đặt nhân vật ông Hai vào tình huống thử thách bất ngờ, đột ngột để làm bộc lộc hiều sâu tâm trạng của nhân vật, đó là tình huống ông Hai đột ngột nghe tin dữ: Làng Chợ Dầu của ông theo giặc, lập tề. Ông Hai vốn là người yêu làng tha thiết. Trước đó, ông luôn tự hào và khoe làng Chợ Dầu của mình giàu, đẹp, có phong trào cách mạng, có tinh thần kháng chiến sôi nổi và chính ông cũng là người từng tham gia. Cái tin đột ngột ấy đến với ông vào giữa một buổi trưa, lúc tâm trạng ông đang vui vẻ, phấn trấn vì nghe được tin ta thắng giặc trên tờ báo của phòng thông tin, thật chẳng khác nào gáo nước lạnh dội thẳng vào ngọn lửa đang cháy bừng bừng khiến ông sững sờ: “Cổ ông lão nghẹn đắng lại, da mặt tê rân rân. Ông lặng đi, tưởng như đến không thở được”.

Khi trấn tĩnh lại, ông cố gắng hỏi để hi vọng cái tin ấy không phải sự thật. Nhưng những người đưa tin lại kể rành rọt quá và khẳng định vừa từ dưới ấy lên, nên ông không thể không tin. Từ lúc ấy tâm trạng ông Hai rơi vào trạng thái đau đớn, tủi hổ, ngày càng nặng nề. Trước kia ông càng yêu, càng tự hào, hãnh diện về cái làng Dầu bao nhiêu thì nay lại càng đau đớn, tủi hổ bấy nhiêu. Ông tìm cách lảng ra về, cố ra vẻ bình thản để che giấu tâm trạng, nhưng nỗi tủi hổ khiến ông “cúi gằm mặt xuống mà đi” , tai vẫn còn nghe văng vẳng tiếng chửi theo “…giống Việt gian bán nước”.

kenhtailieu img - Cảm nhận của em về nhân vật ông Hai trong truyện ngắn Làng

Cảm nhận của em về nhân vật ông Hai trong truyện ngắn Làng

Kim Lân là nhà văn có sở trường viết truyện ngắn. Thế giới nghệ thuật trong tác phẩm của Kim Lân là khung cảnh làng quê, thôn dã và hình tượng người nông dân lam lũ, tần tảo, nhân hậu và yêu nước. Làng– một truyện ngắn viết năm 1948, khi đất nước ta bước vào giai đoạn đầu của cuộc kháng chiến chống Pháp. Làng có cốt truyện đơn giản, tập trung vào diễn tả tâm trạng và hành động của nhân vật chính – ông Hai, có thể nói đây là một kiểu truyện tâm lý đặc biệt.

Xem thêm:  Phân tích bi kịch tinh thần trong tác phẩm Đời Thừa của Nam Cao

Ngòi bút miêu tả tâm lí cảu Kim Lân càng tỏ ra sâu sắc khi đặt nhân vật ông Hai vào tình huống thử thách bất ngờ, đột ngột để làm bộc lộc hiều sâu tâm trạng của nhân vật, đó là tình huống ông Hai đột ngột nghe tin dữ: Làng Chợ Dầu của ông theo giặc, lập tề. Ông Hai vốn là người yêu làng tha thiết. Trước đó, ông luôn tự hào và khoe làng Chợ Dầu của mình giàu, đẹp, có phong trào cách mạng, có tinh thần kháng chiến sôi nổi và chính ông cũng là người từng tham gia. Cái tin đột ngột ấy đến với ông vào giữa một buổi trưa, lúc tâm trạng ông đang vui vẻ, phấn trấn vì nghe được tin ta thắng giặc trên tờ báo của phòng thông tin, thật chẳng khác nào gáo nước lạnh dội thẳng vào ngọn lửa đang cháy bừng bừng khiến ông sững sờ: “Cổ ông lão nghẹn đắng lại, da mặt tê rân rân. Ông lặng đi, tưởng như đến không thở được”.

Khi trấn tĩnh lại, ông cố gắng hỏi để hi vọng cái tin ấy không phải sự thật. Nhưng những người đưa tin lại kể rành rọt quá và khẳng định vừa từ dưới ấy lên, nên ông không thể không tin. Từ lúc ấy tâm trạng ông Hai rơi vào trạng thái đau đớn, tủi hổ, ngày càng nặng nề. Trước kia ông càng yêu, càng tự hào, hãnh diện về cái làng Dầu bao nhiêu thì nay lại càng đau đớn, tủi hổ bấy nhiêu. Ông tìm cách lảng ra về, cố ra vẻ bình thản để che giấu tâm trạng, nhưng nỗi tủi hổ khiến ông “cúi gằm mặt xuống mà đi” , tai vẫn còn nghe văng vẳng tiếng chửi theo “…giống Việt gian bán nước”.

Cái tin làng theo giặc cứ ám ảnh, bám riết, khiến tâm tư ông nặng nề, day dứt, đau khổ. Suốt mấy ngày, ông chẳng dám đi đâu, chỉ quanh quẩn trong gian nhà, nghe ngóng tình hình: “Một đám đông xúm lại, ông cũng để ý, dăm bảy tiếng nói cười xa xa ppng cũng chột dạ” . Giống như người có tật giật mình, lúc nào ông cũng nơm nớp lo sợ như người ta đang để ý, đang bàn tán đến “cái chuyện ấy” . Thoáng nghe những tiếng Tây, Việt gian, cam nhông… là ông lủi ra một góc nhà , nín thít “Thôi lại chuyện ấy rồi!. Ông Hai thấy mình như có lỗi trong việc làng Dầu theo Tây phản bội kháng chiến. Ông mặc cảm, thu mình trong nỗi đau xót, tủi hổ, trằn trọc không ngủ, không muốn nói năng gì. Không khí u ám bao trùm cả gia đình, từ ông Hai, bà Hai đến lũ trẻ đều sống trong tấm trạng nặng nề, nơm nớp lo sợ, không dám nói to, trẻ không dám đùa, không dám vòi quả. Lòng tự hào về làng của ông đã bị tổn thương. Tình thế đẩy tâm trạng ông Hai càng khốn đốn và bế tắc hơn khi nghe mụ chủ nhà đánh tiếng không cho gia đình ông ở nhờ nữa vì : “ Nghe nói có lệnh đuổi hết người làng Chợ Dầu ra khỏi vùng này không cho ở nữa” . Ông Hai biết đi đâu, cũng không thể quay về làng, quay về tức là bỏ kháng chiến, bỏ cụ Hồ, làm nô lệ cho thằng Tây. Trong tâm trạng , cuộc xung đột diễn ra gay gắt và ông kiên quyết “Làng thì yêu thật, nhưng làng theo Tây mất rồi thì phải thù”.

Bị dồn nén đến bế tắc, tuyệt vọng, ông chỉ còn biết trút tâm tư cùng đứa con nhỏ. Đoạn văn ông đối thoại với con thật cảm động, bộc lộ tấm lòng sâu xa, bền chặt gắn bó với quê hương, đất nước với kháng chiến và cụ Hồ. Nói với con, nhưng thực chất ông nói với lòng mình, tự giãi bày, tự minh oan. Ông muốn chính mình và đưa con bé bỏng khắc cốt ghi tâm những điều giản dị mà thật thiêng liêng, to lớn :”Nhà ta ở làng Chợ Dầu”, “ủng hộ cụ Hồ Chí Minh muôn năm” Lời của đứa con là tiếng lòng của ông . Ông mong kháng chiến và cụ Hồ hiểu được tấm lòng của bố con ông: “cái lòng của bố con ông là như thế đấy, có bao giờ dám đơn sai . Chết thì chết có bao giờ dám đơn sai.” Lời tâm sự như một lời thề , khẳng định sắt đá tình yêu làng , yêu nước sâu nặng , bền vững, thiêng liêng cảu ông Hai – người nông dân kháng chiến thật đáng quý biết bao!.

Xem thêm:  Từ văn bản Tôi đi học của nhà văn Thanh Tịnh, em hãy kể lại chuyện ngày đầu tiên đi học của em.

Ông Hai như được sống lại, mọi đau khổ, tủi nhục tan biến khi nghe tin cải chính là làng bị giặc tàn phá vì không theo Tây. Niềm vui trở lại , tràn đầy trên khuôn mặt, cử chỉ, dáng vẻ của ông: khăn áo lại chỉnh tề, mặt tươi rạng rỡ, miệng lèm bẻm nhai trầu, mắt hấp háy, nói bô bô, khao con bánh rán đường…

Ông hoan hỉ chạy sang nhà bác Thứ khoe với bác và tất cả mọi người tin vui :”Tây nó đốt nhà tôi rồi bác ạ. Đốt nhẵn! Ông chủ tịch làng tôi vừa lên trên này cải chính, ông ấy cho biết…cải chính cái tin làng Chợ Dầu chúng tôi đi Việt gian ấy mà, Láo! Láo hết!…”. Ông nhắc đi nhắc lại Tây đốt nhà tôi rồi. Đốt nhẵn…ấy thế mà vẫn vui. Cả cơ nghiệp, một đời vất vả gian lao mới xây đắp được, nay Tây về cướp phá, đốt sạch, mà không hề tỏ ý tiếc nuối của bởi nó là minh chứng hung hồn, xác đáng cho việc làng ông không theo giặc, trung thành với kháng chiến, với cách mạng. Trong cháy rụi có sự hồi sinh, có sự vẻ vang của gia đình, làng quê , đất nước cái mất mát kia có thấm vào đâu khi danh dự, lòng yêu nước vẫn được vẹn toàn. Thật bình thường mà lớn lao, thật mộc mạc mà cảm động! Người nông dân Việt Nam trong kháng chiến sắn sang hi sinh tất cả tiền của, tính mạng cho quê hương, đất nước được độc lập.

Xem thêm:  Phân tích bài thơ Đồng Chí của nhà thơ Chính Hữu

Làng là truyện ngắn đặc sắc đã đề cập đến một tình cảm lớn lao, bao trùm, phổ biến, của người nông dân Việt Nam thời kháng chiến chống Pháp, đó là tình yêu làng, yêu quê hương, yêu đất nước. Kim Lân đã rất thành công trong việc miêu tả tâm trạng , tâm lý của nhân vật ông Hai – một nét tâm lý tiêu biểu của quần chúng nhân dân lúc bấy giờ. Nhà văn vốn rất am hiểu và gần gũi với những nhân vật quần chúng của mình, ông để họ được nói năng, suy nghĩ , hành động một cách tự nhiên mà bộc lộ được tâm lý, tính cách sinh động, khiến người đọc cảm động, yêu mến và khâm phục biết bao những người nông dân bình dị, chất phác, mà tấm lòng yêu nước thiết tha, cao cả. Nhân vật ông Hai hay cũng chính là bong dáng , là tâm tư, tình cảm, tấc lòng của nhà văn gửi tới làng quê, đất nước yêu dấu của mình.

Nhẫn Đông